Luka Modric và tuổi thơ NGHIỆT NGÃ khiến ai cũng phải BẬT KHÓC

Khi cái tên Luka Modric xướng lên ở phần trao giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của UEFA, tất cả những người có mặt trong khán phòng đều dành cho anh những tràng pháo tay nồng nhiệt. Cuối cùng, những nỗ lực của cầu thủ người Croatia đã được tất cả thừa nhận. Nhưng, để đi tới đó, Modric đã phải trải qua một quãng đường rất dài.

Đầu thập niên 90, Nam Tư ngập trong khói lửa chiến tranh. Những cuộc đụng độ giữa những người ly khai và quân đội Nam Tư khiến cả thế giới phải quan ngại.

Luka Modric sinh ra tại Modrici vùng tranh giành ảnh hưởng giữa người Serb thiểu số, phản đối ly khai, được chính quyền vũ trang và những người Croatia muốn tách riêng, thành lập một quốc gia mới. 

Thuở nhỏ, cậu bé Modric không sống với cha mẹ. Hai ông bà Stipe và Radojka bận làm việc quần quật tại nhà máy dệt nên gửi cậu nhóc về ở với người ông Luka. Tuy nhiên, khói lửa chiến tranh đã cướp mất của Modric người ông đáng kính.

Ngày 18/12/1991, ông Luka đưa gia súc đi chăn thả như thường lệ. Xui thay, ông bị quân Serbia phát hiện, bắt giữ. Cùng 6 người già khác trong làng, ông bị đưa tới thị trấn Jesenice hành quyết. Sau cú sốc đó, gia đình Modric quyết định trốn chạy khỏi Modrici. Họ chọn thành phố Zadar làm điểm dừng chân và xin "tị nạn" ở khách sạn Kolovare. 

Chiến sự vẫn tiếp diễn ở Nam Tư 2 năm sau đó, nhưng nhờ trái bóng tròn, Modric đã may mắn thoát khỏi nỗi ám ảnh mang tên chiến tranh. Với cậu nhóc 7 tuổi Modric, chỉ cần có còi báo yên, anh sẽ cùng lũ bạn ở khách sạn Kolovare chơi bóng. Sân bãi có thể là hành lang khách sạn, bãi đỗ xe hoặc bất cứ không gian trống nào miễn có trái bóng. 

Khả năng chơi bóng thiên bẩm của Modric đã được một nhân viên khách sạn để ý. Ông ngay lập tức liên hệ với Josip Bajlo, giám đốc CLB địa phương NZ Zadar. Không biết, Modric đã "biểu diễn" những gì trước mắt Bajlo. Nhưng người đàn ông này quyết định mời cậu bé lớp 1 này về trường tiểu học của ông và học luôn bóng đá ở đó. Kể từ đây, Modric chính thức tránh xa cơn ác mộng chiến tranh và toàn tâm toàn ý với trái bóng tròn. 

Năm 12 tuổi, Luka thậm chí còn nhận được lời mời đến thử việc cho CLB mà cậu vô cùng yêu thích, Hadjuk Split. Tưởng chừng số phận sẽ mỉm cười, nào ngờ CLB thẳng thừng từ chối. Họ bảo một cậu bé nhỏ thó, mảnh khảnh như Luka sẽ chẳng có tương lai. Buồn và tuyệt vọng, Luka thậm chí đã nghĩ đến việc từ bỏ bóng đá. Thật may bên cạnh cậu còn có Tomislav Basic. Chính ông đã kiên trì xây dựng lại niềm tin nơi cậu học trò, thậm chí còn bỏ tiền túi ra thuê chuyên gia giúp cậu cải thiện sức mạnh và sức bền.

Khi Luka bước vào tuổi dậy thì, sự bền bỉ trong tập luyện đã cho những trái ngọt đầu tiên. Ngay cả CLB sừng sỏ nhất giải vô địch quốc gia Croatia lúc ấy, Dinamo Zagreb, cũng muốn có chàng cầu thủ trẻ. Sau đó, trong một giải đấu trẻ tổ chức tại Italy, tài năng của Modric tiếp tục làm kinh ngạc cả những đội bóng hàng đầu của Serie A như Parma, Inter, Juventus. Nhưng Tomislav Basic khuyên Luka chớ nên vội vàng ra nước ngoài, mà hãy dành một vài năm chinh chiến tại quê nhà.

Chính Basic chủ động tiếp cận Zagreb và đội bóng thủ đô trở thành điểm dừng chân tiếp theo trong sự nghiệp của Luka. Mọi thứ sau đó diễn ra không hề suôn sẻ với Modric, trong trải nghiệm xa gia đình lần đầu tiên trong đời. Tâm lý không ổn khiến phong độ Modric trồi sụt thất thường. Kết quả là cậu bị mang cho mượn hết mùa này đến mùa khác. Thế nhưng trong hành trình trôi dạt ấy, Modric vẫn có những khoảnh khắc thiên tài, báo hiệu một tài năng đặc biệt. Cuối cùng, Dinamo quyết định thảo hợp đồng mười năm với Modric. Với tờ séc trên tay, điều đầu tiên Modric làm là trở lại Zadar, mua một căn hộ để gia đình cùng sinh sống.

Lần đầu tiên gia đình Modric được quyền sở hữu chìa khóa nhà, và tạm biệt hai từ “check-out” (trả phòng) mà họ đã quá ám ảnh trong suốt nhiều năm. Giờ đây, họ không còn phải sống cuộc đời tị nạn, lang bạt nữa. Cuộc đời đã trả lại cho họ danh phận xứng đáng. Hy vọng chưa bao giờ tắt của bố mẹ Modric rốt cục cũng đưa họ đến bến đỗ mới của đời mình.

Không còn phải âu lo về gia đình, tâm lý Modric được giải phóng. Và cậu bắt đầu thăng tiến đến chóng mặt. Bốn năm tiếp theo tại sân Maksimir, Modric là ông chủ của đội bóng, ghi 31 bàn, thực hiện 29 đường kiến tạo, trở thành tiền vệ kiến thiết hay nhất Croatia. Anh giúp Dinamo Zagreb giành ba chức vô địch Croatia, ba Cup Quốc gia. Bản thân Modric thì một lần được vinh danh là cầu thủ hay nhất mùa và được triệu tập vào đội tuyển quốc gia lần đầu tiên năm 2006.

Các CLB nước ngoài dõi theo Modric sát sao. Arsenal có cơ hội sớm hơn tất cả. Năm 2008, đội bóng thành London giành được quyền ưu tiên tuyển mộ. Nhưng Arsene Wenger sau khi xem xét quyết định không mua. Và Modric đã cùng với Cristiano Ronaldo, Zlatan Ibrahimovic, N'Golo Kante... gia nhập danh sách những cầu thủ hay nhất từng... suýt khoác áo Arsenal.

Bojan Krkic Sr, lúc này làm tuyển trạch viên cho Barca, cũng cố thuyết phục CLB xứ Catalonia vung tiền chiêu mộ ngôi sao trẻ người Croatia. Dù đánh giá rất cao Modric, Barca quyết định không theo vụ này vì đang sở hữu trong tay hàng tiền vệ hùng mạnh nhất thế giới. Cuối cùng, Tottenham có được Modric, sau khi chi cho Dinamo 16,5 triệu bảng, một kỷ lục của CLB vào thời điểm ấy.

Ở Tottenham, một lần nữa Modric bị thử thách. Tottenham có khởi đầu tệ nhất lịch sử khi không thắng nổi trận nào trong tám vòng đấu đầu tiên của mùa 2008-09. Phong độ của tân binh đắt giá Modric bị xem là một trong những nguyên nhân. Việc Juande Ramos đẩy Modric sang cánh trái khiến anh gặp rất nhiều khó khăn. Rốt cục Ramos bị sa thải, và Harry Redknapp được chọn làm người thay thế. Redknapp là người đầu tiên kéo Modric xuống đá ngay trên hàng thủ, một vị trí gần giống với vai trò của Andrea Pirlo. Trận hòa 4-4 trước Arsenal vào tháng 10/2008 được xem là một bước ngoặt, để rồi bốn năm sau đó không một ai còn có thể chỉ trích chàng trai mảnh khảnh người Croatia nữa.

Modric không giành được danh hiệu nào cùng  Tottenham. Trong 160 trận chơi cho đội bóng thành London, anh chỉ ghi 17 bàn. Nhưng không một ai có thể phủ nhận tầm ảnh hưởng to lớn của Modric lên lối chơi của đội bóng.

Năm 2012, Real Madrid đến gõ cửa Tottenham, Modric quyết tâm ra đi tìm kiếm những danh hiệu, và phần còn lại đã trở thành lịch sử.

Các bài viết khác